Tình yêu nơi biên giới

Ngày đăng : 20:18, 02/04/2021

(thitruongtaichinhtiente.vn) - Tôi muốn gắn bó với công việc này, gắn bó với mái nhà thứ hai mang tên LienVietPostBank như tuổi trẻ gắn liền với sự nhiệt huyết, tận tâm cho công việc, lựa chọn những dịch vụ tốt nhất đưa đến khách hàng nơi biên giới.

Bài dự thi Cuộc thi viết "Ngân hàng tôi yêu" của tác giả Phạm Thị Nhung công tác tại LienVietPostBank Chi nhánh Đắk Lắk.

 

“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn”

Tôi - một cô gái gốc Bắc, suốt những năm tháng học sinh ngồi trên ghế nhà trường chỉ biết vùi đầu vào sách vở, nuôi dưỡng ước mơ lớn lên trở thành cô giáo trường làng, say đắm cùng những câu thơ, áng văn đầy cảm xúc, thả hồn vào nắng gió bình yên nhẹ nhàng, giản dị với nghề giáo cao quý.

10 năm sau – Tôi trở thành cô gái làm trong lĩnh vực ngân hàng, công tác tại một tỉnh Tây Nguyên đầy nắng và gió. Ước mơ đứng trên bục giảng cũng dở dang từ đó…..

Tôi bây giờ có cái nhìn tinh tế hơn về cuộc sống, tính cách có phần gai góc xù xì như trái sầu riêng, mạnh mẽ vươn lên giữa mảnh đất khô để tạo trái ngọt. Sự lãng mạn, bay bổng, nhẹ nhàng, đằm thắm ngày nào như bọt bong bóng biển bồng bềnh, ào ạt cuộn vào bờ để rồi vỡ tan nhẹ nhàng trên nền cát mịn màng ngập tràn ánh nắng.

“Bà lên tận vùng núi Tây Nguyên ấy á? Trên đó người ta cưỡi voi đi làm đấy, giao thông đường sá cũng không thuận tiện như ở ngoài mình đâu”.

“Trên đấy toàn núi là núi, trời mưa đường đáng ơi là đáng, trơn ơi là trơn á, rừng rú không đấy”.

“Ở trên đó thiếu nước lắm, phải ra ngoài cái hồ to ơi là to mà tắm gội chung với nhau á”.

Đó là những “lời động viên” rất chân thành của bạn bè cùng trang lứa khi biết tin tôi quyết định đi Đắk Lắk làm việc. Tôi cũng hồi hộp lắm.

Bằng tất cả nghị lực và sức trẻ nhiệt huyết, tôi bỏ ngoài tai lời bàn tán của đám bạn, quyết định xếp hành lý, lên xe ô tô đến với “miền đất hứa”. Khi ấy tôi suy nghĩ đơn giản “làm ngân hàng giàu lắm, mình sẽ có nhiều tiền, sẽ mua xe cho em, xây nhà cho bố mẹ, mua con gấu bông thật to mình thích, cuộc sống của mình sẽ tốt hơn”.

Sự hào hứng đầy nhiệt huyết không gì đong đếm được của tuổi trẻ ngày ấy như cây măng non nhú lên sau mưa tràn trề sức sống đã giữ tôi ở lại với mảnh đất này tận 15 năm.

Cảm giác ngày đầu tiên đi làm của bạn thế nào? Với tôi, đó là kỷ niệm tuyệt vời nhất khi cô giao dịch viên bé nhỏ với cân nặng 42kg được khoác lên mình bộ đồng phục công sở còn thơm mùi vải mới. Được các anh chị đồng nghiệp hướng dẫn tận tình từng nghiệp vụ, chỉnh sửa từng câu từ khi giao dịch với khách hàng. Những món tính lãi tiết kiệm, lãi vay hay những mùa quyết toán thức trắng đêm cùng nhau khiến tôi gắn bó hơn với ngành và hiểu, để “giàu” được mình phải vất vả như thế nào…

Nhớ những lần theo chân các anh đồng nghiệp đi địa bàn để tìm kiếm và giới thiệu sản phẩm dịch vụ của ngân hàng tới khách hàng được bà con ưu ái mời ăn cơm trưa. Ngồi trên nhà sàn, gió mát hiu hiu, thưởng thức món ăn mang đậm hương vị của người dân bản địa như cà đắng giã chua với đậu đũa, lá mì, canh măng bột, đọt mây, bông đu đủ đực, muối lá é giã cá khô, cơm lam… Những đêm hội cồng chiêng mang màu sắc phong tục tập quán truyền thống dưới ánh lửa bập bùng đỏ rực làm hồng đôi má của các cô gái vùng cao, khiến đôi chân dập dìu nhún nhảy theo tiếng cồng, tiếng chiêng cả đêm không mệt mỏi. Ngày ấy, mấy anh trai làng còn trêu “Về buôn ở với mình đi, nhà mình có con voi to lắm, nhà mình ngay cái cây kơ – nia kia kìa!”.

Bài học “đắt giá nhất” tôi từng gặp, cũng như nhớ đến bây giờ là khi hạch toán món chuyển tiền đi cho khách hàng, do sơ suất, sợ hết thời gian đi lệnh ngoài hệ thống, vội vàng nhập sai số tiền, từ 20.000.000 đồng thành 25.000.000 đồng cho người nhận có tài khoản mở tại huyện cách nơi tôi công tác tận 80km!.

Tôi lo sợ khóc ướt nhòe cả tập chứng từ, nức nở nghẹn ngào nói không ra hơi vì số tiền quá lớn. Anh chị đồng nghiệp an ủi, tìm cách liên hệ với ngân hàng bạn hỗ trợ, nhưng thật không may, khách hàng đã ra cây ATM rút hết số tiền có trong tài khoản. Cả đêm tôi lo sợ không ngủ được, nằm lăn qua lăn lại, mong trời sáng để xin nghỉ phép, tìm tới nhà khách hàng xin lại số tiền đó. Đi lại chừng 2-3 lần mới gặp vì khách hàng làm trên rẫy. Sau một hồi giải thích, năn nỉ, anh ấy đồng ý gửi lại số tiền mà tôi chuyển nhầm. Khi đó, tôi bật khóc ngon lành – nhưng khóc vì mừng bởi đã khắc phục được hậu quả. Đến giờ nhắc lại, tôi vẫn xem đó là “bài học xương máu” không dám quên…

 

Có lẽ, tôi thực sự có duyên với mảnh đất vùng cao nơi này. Khi chuyển công tác sang LienVietPostBank, tôi may mắn được làm việc tại một huyện giáp biên giới - huyện Ea Súp, tỉnh Đắk Lắk.

Nơi đây những mùa mưa đi qua xối đất xối cát, đặc thù đất đỏ khi gặp nước sẽ quện lại trơn trượt, đi xe máy không vững tay lái, bạn sẽ trải nghiệm cảm giác té ngã, lấm lem hết cả bộ đồng phục. Đến khi không thể chạy xe được, đành gửi xe tại một quán ven đường, tháo đôi dép ra, bấm từng ngón chân vào nền đất nhão đặc sệt để tới địa bàn. Đến nơi chỉ biết nhìn nhau toe toét cười vì rửa hoài, rửa mãi không hết đất bám bên trong móng chân…

Hay những mùa nắng nóng rát da, bụi mù cả một quãng đường khi xe tải chạy ngang qua con đường đất, về tới cơ quan cũng là lúc chiếc áo trắng tinh mới mặc sáng nay bám màu bụi đường…. Bạn có thấy thú vị không? Chúng tôi đi làm mà cảm giác cứ như đang đi phượt vậy!.

Sau những vất vả, chúng tôi trưởng thành hơn, giỏi hơn, hiểu, gắn bó và đoàn kết với nhau hơn để trở thành một tập thể vững chắc.

Niềm vui, kỷ niệm của tôi với ngành thật nhiều, nhiều đến nỗi có thể viết thành cuốn sách. Một cuốn sách có nội dung mộc mạc, dung dị và chắc chắn mang tới cảm giác ngập tràn bình yên nơi cao nguyên với nắng gió, ấm áp tình thân.

Tôi muốn gắn bó với mảnh đất bình yên này, gắn bó với cái nắng, hạt mưa, với cây Kơ – nia tỏa bóng mát rượi như thân mẹ ôm ấp chở che cho đàn con thơ nhỏ bé trước giông bão.

Tôi muốn gắn bó với công việc này, gắn bó với mái nhà thứ hai mang tên LienVietPostBank như tuổi trẻ gắn liền với sự nhiệt huyết, tận tâm cho công việc, lựa chọn những dịch vụ tốt nhất đưa đến khách hàng nơi biên giới.

Tôi của những năm tháng sau này, chắc chắn sẽ trưởng thành hơn, tình yêu với nghề cũng sâu sắc hơn, gắn bó hơn với khách hàng nơi biên giới - mảnh đất giống như quê hương thứ hai của tôi.

Cuộc thi viết “Ngân hàng tôi yêu” do Tạp chí Thị trường Tài chính Tiền tệ (Cơ quan ngôn luận của Hiệp hội Ngân hàng Việt Nam) phối hợp với Công ty Cổ phần UB Việt Nam (UBGroup - Thành viên Hiệp hội Ngân hàng Việt Nam) tổ chức hướng tới kỷ niệm 70 năm ngày thành lập ngành Ngân hàng.

Ban tổ chức nhận bài thi từ ngày 22/3/2021 đến ngày 16/4/2021 và lễ trao giải dự kiến tổ chức ngày 6/5/2021 - đúng ngày kỷ niệm 70 năm thành lập ngành Ngân hàng.

Đối tượng dự thi bao gồm cán bộ, nhân viên ngành Ngân hàng và người thân, khách hàng của các ngân hàng, cán bộ thuộc cơ quan quản lý, các đối tác của ngân hàng và các đơn vị, tổ chức liên quan tới hoạt động tài chính ngân hàng. Bài  dự thi thể hiện dưới các hình thức như viết văn xuôi, viết thư, truyện ngắn, sáng tác thơ, sáng tác bài hát. Chủ đề bao gồm chia sẻ câu chuyện về đồng nghiệp, nơi làm việc, những hoạt động chung lan tỏa tình cảm yêu nghề và những cảm xúc đẹp về ngành Ngân hàng...

Tổng giá trị giải thưởng lên đến hơn 100 triệu đồng. Bài dự thi xin vui lòng gửi về duthi@nganhangtoiyeu.vn theo cú pháp sau: Tiêu đề: [Bài dự thi “Ngân hàng tôi yêu”_ Họ tên người dự thi _ Đơn vị công tác].

Thông tin chi tiết về thể lệ cuộc thi, mời quý độc giả tham khảo qua Thông cáo báo chí: https://nganhangtoiyeu.vn/phat-dong-cuoc-thi-viet-ngan-hang-toi-yeu

 

Phạm Thị Nhung