Trở lại viếng thăm Truông Bồn trong tháng tri ân và tưởng nhớ. Được gặp lại các chị, các anh trong những câu chuyện của các hướng dẫn viên Ban Quản lý khu di tích lịch sử quốc gia Truông Bồn. Bao cảm xúc cứ thế trào dâng.
Đứng bên ngôi mộ tập thể đặc biệt của 13 anh chị thanh niên xung phong thuộc “Tiểu đội thép” (Đại đội 317, Đội 65, Tổng đội TNXP Nghệ An), nước mắt cứ thế mà không ngừng tuôn rơi khi được sống lại những ký ức không thể nào quên về một thời oanh liệt.
.jpg)
Các chị, các anh, đã anh dũng hy sinh vào sáng sớm ngày 31/10/1968 khi máy bay Mỹ ném hơn 200 quả bom xuống tọa độ lửa của Đại đội 317. Lúc này, tổng đội thanh niên xung phong Nghệ An đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom để mở đường cho xe chở hàng chi viện vào miền Nam.
Thương biết bao, các chị, các anh, họ đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Người trẻ nhất là chị Nguyễn Thị Hoài mới 17 tuổi và người lớn tuổi nhất là chị Nguyễn Thị Tâm cũng chỉ ở tuổi 22.
Đau xót sao khi biết trận bom tàn khốc dội xuống chỉ vài giờ trước khi Mỹ tuyên bố ngừng ném bom trên toàn miền Bắc. Trong số họ, nhiều người đã hoàn thành nhiệm vụ và chuẩn bị xuất ngũ.
Tiếc nuối dường nào khi các chị, các anh ra đi giữa lúc bao ước mơ còn dang dở. Có người quyết định đi học vẫn còn gói chặt trong khăn tay, có người đôi bên gia đình đã ấn định cả ngày cưới.

Được về nguồn, viếng thăm Truông Bồn, dừng chân trên mảnh đất lịch sử, thắp nén nhang thơm, càng hiểu rõ hơn sự hy sinh to lớn của thế hệ cha anh. Càng thêm biết ơn những người đã ngã xuống cho hòa bình hôm nay.
Các chị, các anh là minh chứng cho ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam, sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân vì lý tưởng cao đẹp.
Bỗng giật mình nhìn lại, trong cuộc sống thường nhật, những lo toan, bận rộn thậm chí cả những danh vọng hư vô khiến cho lòng người lúc nào đó bỗng trở nên toan tính, hẹp hòi.
May mắn sao trong hành trình về nguồn này, không những lời giáo điều, giáo huấn, chỉ là những điểm đến nối tiếp nhau, được thành kính dâng hương, dâng hoa tưởng nhớ các chị, các anh, những ký ức oanh liệt ngày nào cứ thế sống dậy,
Trước sự hi sinh cao cả của các chị, các anh khiến mỗi người không khỏi tự soi lại bản thân. Càng ý thức rõ hơn về giá trị của hòa bình hôm nay, càng ý thức phải sống sao cho đẹp, cho tử tế, sao cho xứng đáng với sự hi sinh của thế hệ đi trước.
Khóc ở Truông Bồn
Thăm Truông Bồn nước mắt cứ tuôn rơi
Mười ba tuổi trẻ căng tràn nhiệt huyết
Dăm giờ nữa rời quân về xuất ngũ
Quyết định tới trường còn cuốn trong khăn,Ngày cưới thiệp hồng ấn định đã xong
Bỗng bom dội, đất trời ầm rung chuyển
Các chị, các anh kiên cường giữ tuyến
Loạt bom vùi, họ ngã xuống, xe quaĐất mẹ dịu dàng, quyện máu hòa xương
Truông Bồn đau, một dải trời tang trắng
Hồn thiêng bất tử sáng ngang trăng rằm
Khúc tráng ca đỏ ngàn năm vang truyền.