Tin Hiệp hội Ngân hàng

Những năm tháng không quên ở Tạp chí Thị trường Tài chính Tiền tệ

20/08/2025 - 11:14

Có những đoạn đường đời không dài, nhưng đủ để trở thành cột mốc. Với tôi, 8 năm (2011 – 2019) làm việc tại Tạp chí Thị trường Tài chính Tiền tệ là một hành trình: trưởng thành, biết ơn và nhớ mãi.

21.jpg

Có những đoạn đường đời không dài, nhưng đủ để trở thành cột mốc. Với tôi, 8 năm (2011 – 2019) làm việc tại Tạp chí Thị trường Tài chính Tiền tệ là một hành trình: trưởng thành, biết ơn và nhớ mãi.

Tốt nghiệp ngành Tài chính quốc tế của Học viện Tài chính năm 2007, ra trường, tôi làm việc tại các công ty hoạt động trong lĩnh vực tài chính - một hướng đi khá quen thuộc với những ai học ngành này. Công việc thu nhập cao nhưng vẫn luôn có một điều gì đó chưa trọn vẹn trong tôi. Có lẽ, là sự thôi thúc được hiểu nhiều hơn về ngành tài chính - ngân hàng, được gặp gỡ nhiều chuyên gia, được kể lại những gì mình thấy và hiểu.

Cơ duyên đến với nghề

Năm 2011, tôi tình cờ đọc được tin tuyển dụng của Tạp chí Thị trường Tài chính Tiền tệ. Dù chưa từng học báo chí, chưa có bài báo nào được xuất bản nhưng tôi vẫn tin mình có thể làm được. Tôi đã nộp hồ sơ và đi phỏng vấn.

Buổi phỏng vấn với chị Trần Thị Thanh Bích, Tổng Biên tập Tạp chí vẫn còn nguyên trong ký ức của tôi. Sau khi hỏi về kiến thức tài chính, bằng cấp…, chị giao đề bài viết phóng sự về vấn nạn vàng giả - một chủ đề nóng lúc bấy giờ. Tôi mạnh dạn “giả danh” là phóng viên tìm đến các cửa hàng vàng của Công ty vàng bạc đá quý Bảo Tín Minh Châu, Công ty CP vàng bạc đá quý Phú Nhuận… phỏng vấn các lãnh đạo, chuyên gia tìm hiểu thực tế. Mặc dù bài viết còn non nớt, nhiều thiếu sót nhưng điều khiến tôi được các anh chị trong Ban Biên tập ghi nhận không phải là kỹ năng, mà là thái độ: dám đi, dám làm, dám học.

Bài thứ hai – một thử thách khác về sự lẫn lộn giữa kim cương tự nhiên và nhân tạo. Lần này, tôi đã chủ động hơn, gọi điện trao đổi với chuyên gia đá quý của Tập đoàn vàng bạc đá quý DOJI, sắp xếp lịch, ghi chú từng chi tiết tài liệu. Bài viết chỉn chu hơn. Tôi bắt đầu yêu nghề từ những lần như thế: đi sâu vào một đề tài, khám phá và kể lại.

Bài thứ ba tôi viết về các chính sách nới lỏng định lượng (QE) của Ngân hàng Dự trữ liên bang Mỹ (FED). Đây là vấn đề mà cả thế giới quan tâm với nhiều ẩn số, khó giải thích. Qua bài viết này, tôi có thêm kiến thức về phỏng vấn chuyên gia, cách phân tích, cách đặt vấn đề, cách diễn giải sao cho dễ hiểu nhất đối với độc giả phổ thông.

ong-pham-van-hieu-2.jpg
Tổng Biên tập Tạp chí Thị trường Tài chính Tiền tệ qua các thời kỳ cùng cán bộ Tạp chí trao đổi về việc chuẩn bị kỷ niệm 20 năm thành lập Tạp chí

Trong những năm đầu làm việc, tôi là “em út” trong Ban Biên tập. Cái gì cũng bỡ ngỡ. Có những bài viết sửa đi, sửa lại vài lần, khiến anh chị trong Ban Biên tập phát cáu. Nhưng chính sự nghiêm khắc ấy mới là điều tôi biết ơn nhất. Chị Thanh Hương, Phó Tổng Biên tập và anh Minh Phương, Thư ký tòa soạn là những người đã rèn cho tôi từng câu, từng chữ trong các bài viết đó.

Mỗi bài viết là một lần học. Học cách tôn trọng dữ kiện, học cách sử dụng ngôn từ phù hợp, học cách nhìn một sự việc từ nhiều góc độ. Tôi bắt đầu tự đăng ký họp báo, hội thảo, tọa đàm tại các bộ ngành: Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Bộ Tài chính…; cơ quan nước ngoài như Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB), Ngân hàng Thế giới (WB)… không chỉ để viết tin, mà để hiểu sâu về dòng chảy tài chính, tiền tệ và sự thay đổi của chính sách điều hành.

Đồng nghiệp – những anh chị trong gia đình

Tôi may mắn vì có những người anh, người chị như chị Thanh Bích - người “mở cánh cửa” đầu tiên cho tôi vào nghề, người luôn nhắc nhở tôi rằng: “Làm báo không chỉ là viết đúng, mà còn phải viết tử tế”.

Anh Minh Phương và chị Thanh Hương - những người không chỉ là lãnh đạo trực tiếp, mà còn là thầy cô của tôi trong nghề viết. Những lần tôi đạt danh hiệu, dù biết chưa xứng đáng, anh chị vẫn ưu ái dành cho tôi, để lấy đó mà cố gắng nhiều hơn nữa.

Anh Hoàng - họa sỹ thiết kế, người chỉ cho tôi từ cách trình bày bài vở, chế bản, đến cả những ứng xử đời thường. Tôi thực sự đã trưởng thành trong một môi trường được anh chị nâng đỡ, chứ không cạnh tranh, giành giật.

Nhìn lại, tôi luôn nghĩ: nghề báo chọn tôi. Không ai ép tôi rẽ hướng từ tài chính sang báo chí, nhưng nghề đã đưa đến những con người - những cơ hội, khiến tôi hiểu rằng: nghề viết là duyên.

Từ một người viết còn bập bõm, nay tôi đã trở thành người có thể lên kế hoạch truyền thông cho cả năm, một chiến dịch, phối hợp với các khối/phòng/ban để xây dựng các tuyến bài PR chuyên sâu, có thể nhận diện rủi ro truyền thông và đề xuất hướng xử lý.

Tôi đã học từ Tạp chí không chỉ cách viết, mà cả cách sống với nghề: thận trọng – nhưng không nhút nhát, dấn thân - nhưng không liều lĩnh.

ong-pham-van-hieu-1.jpg

Những dấu ấn còn lại

Có rất nhiều bài viết tôi còn nhớ. Những bài về thanh toán không dùng tiền mặt, ứng dụng công nghệ số trong ngành tài chính - ngân hàng, dòng vốn FDI, phí rút tiền từ ATM, hay tình trạng quản lý thị trường vàng, đô la hóa… Mỗi bài là một câu chuyện, một lần đi tìm hiểu, nghiên cứu thị trường, phỏng vấn chuyên gia là một dấu mốc trưởng thành trong hành trình làm báo của tôi.

Tôi còn nhớ rất rõ năm 2012 – thời điểm nền kinh tế thế giới lẫn trong nước đối mặt với nhiều khó khăn. Trong nước, thị trường tài chính chứng kiến những biến động mạnh: lạm phát cao, lãi suất đạt đỉnh, vàng hóa, đô la hóa diễn ra trên diện rộng khiến niềm tin vào đồng tiền Việt bị bào mòn. Đó cũng là thời điểm mà tôi, một người còn khá mới trong nghề đã nỗ lực nghiên cứu, tìm hiểu, học hỏi từ các chuyên gia, chắt lọc và truyền tải thông tin một cách trung thực, cẩn trọng nhưng dễ hiểu nhất đến với độc giả.

Tôi đã viết nhiều bài phản ánh chính sách tiền tệ của Ngân hàng Nhà nước, đặc biệt là về Nghị định 24/2012/NĐ-CP về quản lý hoạt động kinh doanh vàng - chính sách được xem như “lá chắn” để chấn chỉnh lại thị trường vàng thời bấy giờ. Bài viết phân tích những tác động của Nghị định đối với thị trường, với tâm lý người dân, với hoạt động của các ngân hàng thương mại. Tôi không giấu được sự vui mừng khi biết bài viết đó đã được lãnh đạo Ngân hàng Nhà nước đánh giá cao. Bài viết còn được dẫn lại trên một số báo khác trong ngành, trong đó có cả cổng thông tin điện tử của Ngân hàng Nhà nước.

Đối với một phóng viên trẻ, không có niềm tự hào nào lớn hơn việc những điều mình viết ra có thể góp phần giúp công chúng hiểu hơn vào sự điều hành vĩ mô của Chính phủ, Ngân hàng Nhà nước. Đối với tôi, bài viết đó không chỉ là một lần được công nhận, mà là một cột mốc chứng minh rằng: Chỉ cần mình dốc sức và đặt tâm vào nghề, nghề sẽ không phụ mình.

Tôi không có bằng báo chí. Nhưng nếu có tấm bằng nào xứng đáng ghi lại hành trình làm báo của tôi, thì đó chính là quãng thời gian 8 năm ở Tạp chí Thị trường Tài chính Tiền tệ. Ở đó, tôi được dạy nghề bằng sự tận tâm, được sống bằng những đam mê của nghề viết. Đến nay, tôi mang theo những gì đã học được từ đó, để đi tiếp những chặng đường sau này. Dù không còn ngồi trong tòa soạn nữa, nhưng tôi vẫn luôn tự hào rằng: Mình là nhà báo có tâm.

Đọc tiếp
(0) Bình luận
Nổi bật
Đừng bỏ lỡ
Những năm tháng không quên ở Tạp chí Thị trường Tài chính Tiền tệ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO